Khi bóng tối buông xuống, ánh đèn đường le lói, tôi ngồi bên khung cửa sổ, tâm trí lang thang trên những trang giấy. Chiều nay, tôi lại một lần nữa ra nơi bến xe quen thuộc, nơi mà hồi ức và hiện tại giao thoa. Không còn là cảm xúc rạo rực như lần đầu, bởi vì cái nắng 35 độ đã thấm mệt vào từng kẽ hở của tâm hồn.
Gió chiều nhẹ nhàng thổi qua, mang theo mùi hương của bánh mỳ nóng hổi từ quán bên cạnh, làm dịu đi cái oi ả của ngày hè. Tiếng còi xe, tiếng người cười nói, tiếng bước chân vội vã trên vỉa hè tạo nên bản giao hưởng ồn ào, hỗn độn của bến xe, nơi mà mỗi người đều có một câu chuyện riêng để kể.
Trong phần trước, tôi đã kể về hai bạn nữ khả nghi. Lần này, tôi đã khắc sâu vào tâm trí những đặc điểm nổi bật nhất của họ. Bạn nữ đầu tiên nổi bật với chiếc ba lô mang dòng chữ “The day you went away”. Bạn nữ thứ hai, mảnh mai hơn, mái tóc ngắn đến gáy, hơi xơ và nhuộm một màu vàng nhạt. Chiếc ba lô đen bạn nữ ấy mang theo có những chi tiết độc đáo không thể đặt tên, bên cạnh đó là một chiếc ô màu đen. Bạn ấy đeo ba lô trễ xuống tận mông, tạo nên một dáng vẻ tự tin, và bước đi trên đôi dép lê với đế đen và quai trắng. Trên cổ, một chuỗi hạt trắng to bằng ngòi bút chì, lấp lánh dưới ánh đèn.
Bạn nữ thứ hai này, bạn ấy gợi lên nhiều nghi vấn hơn cả. Từ dáng đứng đến vị trí, mọi thứ đều khơi gợi sự quen thuộc: đầu tiên là đứng trước mặt tôi, sau đó chuyển về bên trái, sát lề đường. Và còn một điều nữa, ánh mắt. Bạn ấy liếc nhìn tôi vài lần, tay cầm chiếc điện thoại với ốp lưng trắng.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi đã muốn tiếp cận và mở lời, nhưng đó chỉ là một suy nghĩ thoáng qua. Cuối cùng, giữa chúng tôi, không có gì xảy ra.
Nhưng, đó là một tia sáng. Nó thôi thúc tôi quay lại bến xe, tìm kiếm bạn nữ ấy, và lần này, tôi sẽ không ngần ngại bắt chuyện.



0 comments:
Đăng nhận xét