Trong cái âm u của chiều tà, tôi đứng đó, một mình giữa dòng người hối hả, như một bóng ma vô hình. Tôi chờ đợi, từng giây từng phút trôi qua như kéo lê tâm hồn tôi xuống vực thẳm của sự tuyệt vọng. Không biết liệu có gặp được bạn nữ ấy không, và nếu có, liệu tôi có đủ dũng khí để nói lên lời hay không. Tôi chỉ biết hy vọng, một hy vọng mong manh như sương mai, một điều kỳ diệu sẽ đến với mình.
Những ngày qua, tôi đã sống trong mê lộ, suy nghĩ miên man, tưởng tượng ra hàng trăm kịch bản. Tôi tự hỏi, mình đã bao giờ dành thời gian để kiếm tìm một người chỉ mới gặp một lần? Mình đã bao giờ để trái tim chi phối đến mức này? Lý trí của tôi đã thất bại, không còn sức mạnh để thúc giục: “Hãy tập trung vào bản thân”, “Hãy học tiếng Anh”, “Hãy ngủ đi, đừng suy nghĩ nữa”. Trái tim đã chiếm lấy ngôi vị, và nếu tôi có khả năng viết văn hay làm thơ, có lẽ tôi đã sáng tác nên một tác phẩm hay nhất sự nghiệp.
"Làm sao sống được mà không yêu,
Không nhớ, không thương một kẻ nào?"
Khi đồng hồ chỉ 17h10, tôi có mặt ở bến xe, nơi mà dòng người hối hả vì cuộc sống vật chất. Tôi không thể nhớ nổi mình đã nhìn thấy bao nhiêu gương mặt, trong đó có những bạn nữ xinh tuyệt, mặc váy khoe chân trắng nõn. Nhưng tôi chỉ tìm kiếm một người, một bạn nữ nhỏ nhắn, không khẩu trang, son môi đỏ thắm, và mái tóc đen nhánh. Tôi chờ đợi, trong vô vọng.
Tôi nhìn thấy vài người có vẻ giống bạn ấy, nhưng không, họ không phải. Có lúc, tôi cảm thấy ánh mắt của họ nhìn về phía tôi, nhưng không một ánh mắt nào giống như ánh mắt tò mò, hiền từ và hơi hơi buồn mà tôi tìm kiếm.
Tôi chờ, đứng lên rồi lại ngồi xuống, mỗi lần nhóm sinh viên đi qua, tôi lại hy vọng. Nhưng hôm nay, may mắn không mỉm cười với tôi. Tôi lên xe, trái tim nặng trĩu nỗi tiếc nuối…
Dù vậy, tôi vẫn không từ bỏ hy vọng tìm kiếm người bạn nữ ấy.



0 comments:
Đăng nhận xét