Chiều nay, trên nóc tòa nhà 21 tầng, anh bạn Tương Vính Quề (tức quê Vĩnh Tường), anh bạn Hoa Thanh Quế (tức quê Thanh Hóa) và tôi đã tận hưởng không gian rộng lớn. Gió thổi mạnh, và quang cảnh trải dài trước mắt chúng tôi là một bức tranh sống động của Hà Nội: những ngôi nhà chọc trời, những con đường xa vút tầm mắt, sân vận động Mỹ Đình hiện ra ngay trước mặt, và hồ Điều Hòa nằm yên bình phía sau. Trường THCS Đoàn Thị Điểm nằm bên phải, còn bên trái là một nơi tôi không còn nhớ.
Gió thổi qua như những người lạ gặp nhau, nhẹ nhàng và tinh tế. Nó làm tóc chúng tôi bay phấp phới, quần áo phồng lên, và làm nước bọt bay ngược trở lại. Dưới sảnh tòa nhà HD MON, lá vàng rơi lả tả, tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ thường.
Tôi đã thử thách bản thân với một trò mạo hiểm: L-sit trên tường cao. Nếu Phật không độ, tôi có thể đã rơi từ tầng 21 xuống. Khi ấy tôi cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn, mỗi nhịp đập là một bản piano không lời, một bản nhạc của sự sống còn và sự dũng cảm. Đó là lúc mà năm giác quan đều được đánh thức, mọi suy nghĩ đều tập trung vào hiện tại, và mọi lo lắng đều tan biến. Cảm giác đó là không thể so sánh, một cảm giác của sự tự do tuyệt đối, khi mà tôi biết rằng mình đang sống trọn vẹn từng khoảnh khắc.
Tôi chạy nhảy trên mái nhà, tự do như đang chơi đùa trên phím đàn piano. Tôi không sợ ngã, chỉ sợ không thể chạy bộ nếu chấn thương. Tôi không chỉ nhảy múa trên mái nhà, mà còn nhảy múa trên ranh giới giữa sự sống và cái chết, giữa sự tự do và sự ràng buộc, giữa sự phấn khích và sự trầm tư.
Khoảng 18h, chúng tôi quay trở lại bằng thang máy thay vì thang bộ. Trong thang máy tối om, chúng tôi - ba thằng lạ hoắc lạ huơ và hai bạn nữ - đứng chật cứng. Anh bạn Tương Vính Quề bảo là anh bạn Hoa Thanh Quế cứ thấy gái là “tớn hết cả lên.”





0 comments:
Đăng nhận xét