VÀO BỆNH VIỆN CHƠI

by tháng 9 01, 2024 0 comments

   Sáng nay tôi dậy từ 4h20, vô viện trông B từ 6h20 tới khoảng 8h30. Bàn chân của B không biết vì sao mà béo múp như lợn công nghiệp bị ép ăn hai trăm bữa một ngày. Nó phồng to như quả bóng bay, trắng nhợt nhạt trông rõ đáng sợ. Mắt B vàng ệch. B đã nói dối và giả vờ choáng để được truyền thuốc trước. Tôi cứ tưởng B choáng thật nên hơi sợ. B và các bệnh nhân trong phòng ăn sáng bằng cháo từ thiện.




  Tôi ngộ ra một điều đặc sệt chủ nghĩa cá nhân: đường là cách nói khác của thuốc phiện và chỉ dành cho trẻ nhỏ và người ốm. Trẻ nhỏ vì chưa nhận thức được tác hại của đường nên ăn uống bừa bãi. Người ốm miệng họ luôn khô và đắng, vì thế đường có tác dụng kích thích vị giác cực mạnh giúp họ ăn ngon hơn. Người trẻ vì ý thức được tác hại kinh khủng khiếp của đường nên hạn chế, ăn ít nhất có thể. Có tí cháo thôi nhưng B trộn với khoảng 10g đường. Kinh khủng chưa?


  Tôi nhận ra một điều nữa: các bệnh nhân rất rất sợ lấy ven. Có những người phải chọc chục phát kim mới lấy được ven. Lấy ở cổ tay không được nên phải lấy ở bắp tay, thậm chí ở bàn chân.  B sáng nay may quá, chọc phát lấy được ven luôn. Bà cô cùng phòng thì ngược lại. Bà bảo: "em phải để dành ven ở bắp tay để truyền hóa chất chứ để truyền thuốc như này em tiếc lắm." Đáng sợ không?


  Trong phòng có ông chú ăn chánh niệm, đeo đồng hồ úp ngược và chơi chữ như nhà văn. Ông hỏi ngược lại cô lao công: "Bà thì hiểu như thế nào là chữ DUNG?" Ông này hết ăn na lại ăn nhãn, ăn xong ông lau tay luôn vào chăn. Ông này ồn ào nhất phòng, ông mở loa điện thoại rõ to. Bà cô kia thì nhiều chuyện, từ chuyện chính trị cho đến "chuyện lạ có thật", chuyện ngày xưa bà đi học như thế nào,... Một ông nữa thì hói đầu và mặc quần lửng, móng chân dài và bẩn trông ghê người.


      Tôi không thể nào ngồi yên một chỗ. Tôi đi lại quanh phòng và ngoài hành lang. Tôi "du lịch" lên tầng 8 thăm mấy ông anh bác sĩ ở khoa Răng hàm mặt. Tôi lượn lờ ở cầu thang bộ và đáng lẽ ra phải tạt qua sảnh chính một chút để ngắm gái.


  Nếu khi nào rảnh rỗi không có việc gì làm, hoặc muốn tìm cảm hứng làm việc, hoặc muốn một điều gì mới mẻ thì vô bệnh viện chơi là cách cực hay. Bạn sẽ được quan sát đủ mọi hạng người, từ bậc phú hữu tứ hải đến loại cùng dân mạt rệp. Bạn sẽ thấy nhiều bệnh nhân yếu ớt, khuôn mặt xanh xao không bao giờ cười nữa, da vàng ệch, gầy như quỷ đói. Bạn sẽ thấy các bệnh nhân đầu trọc lốc do điều trị hóa chất. Đừng dại mà cười họ không là họ đánh cho bỏ mẹ luôn đấy. Bạn sẽ thấy cảnh khóc lóc, cầu nguyện, tuyệt vọng. Bạn sẽ thấy những tay bác sĩ trong bộ đồ trắng muốt như là ma, đi lại vội vàng dọc dãy hành lang. Bạn sẽ thấy người ta nằm dài ngoài ban công chờ kết quả.  Nếu may mắn bạn sẽ được gặp mấy tay "lang băm" chuyên lợi dụng lòng tin và sự tuyệt vọng không còn nơi dựa dẫm của các bệnh nhân để bán thuốc.  Họ luôn bán giá trên trời! Thế nhé, nào rảnh nhớ vô viện chơi!

PIU

Developer

Cras justo odio, dapibus ac facilisis in, egestas eget quam. Curabitur blandit tempus porttitor. Vivamus sagittis lacus vel augue laoreet rutrum faucibus dolor auctor.

0 comments:

Đăng nhận xét