Một ngày lao động bình thường cho đến khi tôi tháo cục phôi đồng trên máy ra. Vì không cẩn thận nên tôi làm rơi phôi, xước phôi. Tôi chẳng bận tâm gì cả, nghĩ rằng sẽ chẳng có gì xảy ra cho tới khi anh Lâm hỏi: " Minh, ban nãy em có làm xước phôi không?" Bấy giờ tôi mới giật mình, vội chối "dạ em không ạ." Sau đó, tôi thấy anh Lâm đang trách anh Nhật làm không cẩn thận, không kiểm tra phôi trước khi gia công. Ở ngành cơ khí "chính xác" này, chỉ một vết xước nhỏ cũng có thể khiến chi tiết gia công trở thành phế phẩm.
Sự thật lỗi là do tôi, anh Nhật không có lỗi. Trong lòng tôi cứ day dứt không nguôi. Tôi đã cố ra vẻ vui tươi nhưng nét mặt vẫn rầu rĩ và âm u. Tôi thấy không thoải mái chút nào cả. Trên đường về, tôi bắt đầu suy nghĩ. "Mình làm như vậy là không được. Mình không trung thực, nghĩa là thái độ kém; mà thái độ kém là người bỏ đi rồi. Vì mình mà anh Nhật bị mắng oan. Nhiều khác khác cũng bị liên lụy. Nếu chuyện này vỡ lở, nếu đến lúc công ty vào cuộc điều tra và phát hiện mình là thủ phạm thì mình coi như chấm hết. Hậu quả lớn nhất là mình sẽ bị đuổi vì đạo đức kém. Khi ấy mình đã mất uy tín, và mất uy tín là mất hết." Tôi còn nghĩ rất rất nhiều. Tôi day dứt mãi...
Trong lúc tắm, tôi quyết định sẽ thú tội với anh Lâm. Tắm xong tôi nhắn cho anh: "anh Lâm ơi, cục phôi đồng ban nãy, lỗi do em ạ. Lúc tháo phôi em làm không cẩn thận nên phôi va vào bàn máy. Anh Nhật không có lỗi ạ." Là quân tử, đáng ra phải thú tội trực tiếp. Dám làm dám chịu. Quan trọng nhất là ý thức.
Bây giờ tôi nhẹ lòng hơn rồi. Tôi tin người ta đánh kẻ chạy đi chứ không đánh kẻ chạy lại. Hôm nay tôi đã thắng chính mình.

0 comments:
Đăng nhận xét