Chị Quách Hà, người khá rộn ràng và nhiệt huyết, đã khơi mào cho cuộc “hẹn hò” không chính thức của chúng tôi. Chị đã không quên tag tên từng người trong nhóm, và dĩ nhiên tôi cũng nằm trong số đó. Khi tin nhắn của chị đến, tôi đã để nó đó, không vội vàng trả lời. Trong đầu tôi đã nghĩ đến việc trả lời bằng một meme hài hước.
Cuộc sống đôi khi mang đến những bất ngờ không lường trước được, và tin nhắn tiếp theo của chị Hà đã làm tôi giật mình. Chị kể rằng một người bạn thân của chị đang đối mặt với nguy cơ ung thư máu. Chị bày tỏ sự trân trọng từng khoảnh khắc bên cạnh những người thân yêu, và điều đó đã khiến tôi suy ngẫm sâu sắc. Tôi không thể tập trung vào bài thi EOS của mình, trong đầu là những suy tư về cuộc sống và tình bạn.
Chị Hà bảo không ép buộc tôi tham gia, chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở rằng không biết bao giờ mới có thể gặp lại nhau. Lời nhắn cuối cùng của chị, “đi hay không thì nhắn cho chị”, đã để lại trong tôi một dấu ấn sâu đậm. Tôi đã đọc, nhưng không trả lời. Trong lớp học ồn ào, tôi bắt đầu nhận ra rằng đôi khi sự im lặng cũng là một câu trả lời.
Khi tiếng chuông tan học vang lên, tôi đã tìm đến Vương Sỹ Quân và hỏi “Ông có đi qua Trịnh Văn Bô không?”. Câu trả lời “Có, bạn sang đấy không? Tôi chở bạn sang.” đã nhanh chóng xua tan mọi mệt mỏi của một ngày dài.
Tại Trịnh Văn Bô, tôi đã quyết định tạo ra một màn bất ngờ cho mọi người. Tôi giấu mình, “trốn chui trốn lủi” như một nhân vật trong trò chơi trốn tìm của tuổi thơ, trong khi mọi người đang đứng chờ nhau ở cổng trường. Chị Quách Hà, với sự quan tâm thường thấy, đã gửi tin nhắn: “Minh chuẩn bị ngủ chưa em?” Tôi đáp lại: “Chuẩn bị rồi chị ạ!” và nhận được lời chúc ngủ ngon từ chị. Không ai trong số họ biết rằng tôi đang ẩn mình trong bóng tối, theo dõi từ xa.
Khi tôi cuối cùng lộ diện, chị Hà đã giơ tay ra để chào đón tôi. Tay tôi lạnh cóng và tôi chỉ chạm nhẹ nhàng vào năm đầu ngón tay của chị. Trong lúc chờ đợi anh Lưu Thế Huy, tôi đã đi lòng vòng và hỏi thăm anh Nguyễn Tôn Quý về những chia sẻ của thầy sau giờ học, và Đàm Thị Khánh Huyền về lý do cô ấy rời bỏ Happiness club.
Chúng tôi - một nhóm sáu người gồm chị Quách Thu Hà, anh Lưu Thế Huy, anh Nguyễn Tôn Quý, Đàm Thị Khánh Huyền, Bùi Quang Thắng và tôi, đã tìm chỗ ngồi trên vỉa hè gần cột số 17. Xung quanh là tiếng ồn ào của xe cộ, nhộn nhịp đến nỗi chúng tôi phải hét lên mới nghe thấy nhau. Trong quán nước vỉa hè đó, tôi gọi món nước chanh nha đam, yêu cầu “ít đường ít đá” như một cách để giữ lại chút thanh khiết giữa dòng đời tấp nập.
Chị Hà sau khi súc miệng một ngụm nước, bất ngờ nổi hứng hát karaoke. Bài hát “Thủ đô Cypher” vang lên và chị chỉ hát bè, nhưng giọng hát của chị đã đủ để chúng tôi vỗ tay không ngớt. Khi chị kết thúc, chị ôm mặt và thốt lên: “Eo ôi, chị ngại quá các em ạ.” Khánh Huyền cũng không ngần ngại thể hiện mình. Cô ấy và Thắng cùng hát “Đi để trở về” và mặc dù họ không hát hay lắm, nhưng sự can đảm của họ đã làm tôi thích thú.
Một số người lạ cũng tham gia hát, nhưng không nhận được sự cổ vũ nào ngoại trừ từ nhóm chúng tôi. Chúng tôi hò reo, vỗ tay và kêu lên: “Hát hay quá, hát tiếp đi!” Một bạn nữ cũng hát, và khi tôi khen ngợi, chị Hà và Huyền đùa rằng “thấy gái là mắt sáng lên!” Huyền còn nói đùa thêm, bảo rằng tôi muốn xin “intư” bạn nữ đó, nhưng thực tế thì tôi không hề có ý đó.
Tôi và Khánh Huyền đã chơi một trò chơi độc đáo: cuộc đấu mắt. Ánh nhìn của Huyền hôm đó khác hẳn với mọi ngày, không còn sự sắc sảo thường thấy mà thay vào đó là sự dịu dàng và ấm áp. Trong khi tôi cố gắng giữ vững tâm trí, Huyền lại tỏ ra nhẹ nhàng và vui vẻ, cười đùa và động đậy không ngừng.
Khi cuộc đấu đi đến hồi kết, tôi đã tung ra “chiêu chí mạng” - một cái nháy mắt nhanh như chớp, khiến Huyền không thể không chịu thua. Chị Hà, người khá đứng đắn và nghiêm túc, quyết định tham gia để lấy lại danh dự cho phái nữ. Nhưng rồi, dưới ánh nhìn của tôi, chị cũng không giữ được vững vàng. Khi tôi nháy mắt, chị đã bật cười và nói với mọi người: “Thằng Minh nó nháy mắt với chị!”
Sau khi hát hò chán chê, tụi tôi chuyển sang kể những câu chuyện trên trời dưới biển, và chị Hà, với giọng nói rất riêng, đã bộc bạch “tuy...nhưng bọn mình vẫn chơi với nhau”. Chị nói, và trong từng cử chỉ, từ việc chạm nhẹ, vỗ tay với anh Lưu Thế Huy và Bùi QuangThắng, đến cái bắt tay chủ động của Khánh Huyền, tình cảm ấy càng trở nên rõ ràng.
Chị Hà nhận ra vẻ buồn ngủ trên khuôn mặt tôi và đề nghị: “Minh, em hát bài đi cho tỉnh táo. Yên tâm, không ai nhớ mặt em đâu.” Lời đề nghị ấy vừa là sự quan tâm, vừa là lời mời gọi tôi tham gia vào không khí vui vẻ chung.
Không lâu sau, anh Bùi Tiến Dũng xuất hiện và chiếc áo phao trắng làm anh nổi bật giữa đám đông. Anh bước xuống xe, vuốt nhẹ mái tóc rồi tiến thẳng đến nơi có mấy người người đang hát. Anh cầm mic và bắt đầu hát với giọng hát vang dội, mạnh mẽ, khiến chúng tôi phía sau vỗ tay rộn rã như tiếng pháo nổ.
Địa điểm “hẹn hò” tăng hai là ở hồ Điều Hòa – nơi mà ánh đèn lung linh huyền ảo như đang nhảy múa trên mặt hồ. Trong lòng tôi, một cuộc chiến nội tâm đã diễn ra. Cảm xúc thì thầm: “Hãy xõa đi, mày đã học tập chăm chỉ, hãy thưởng cho mình một đêm vui vẻ.” Nhưng lý trí lại lên tiếng: “Đã muộn rồi, sau 23h ký túc xá sẽ đóng cửa, không đáng để mạo hiểm vì những xiên que không đảm bảo.” Và, trong một lần hiếm hoi, lý trí đã giành chiến thắng.
Về phòng, tôi đánh răng rửa mặt rồi đi ngủ. Tôi đã nằm mãi, nằm mãi mà chẳng ngủ được và thế là tôi nhắn tin vào nhóm. Mọi người bất ngờ lắm: “OMG Minh còn thức!”, “SOS Minh tương tư bạn nữ kia...” Chán nhắn tin với mọi người, tôi quay qua nói chuyện với bạn cùng phòng và tôi đã rất chán khi đang nói chuyện thì họ đi ngủ còn tôi vẫn tỉnh bơ (khoảng 2h sáng).
Thật là một cuộc dạo chơi nhiều cảm xúc. Tôi biết ơn chị Hà và anh Huy vì đã bao tiền nước. Tôi biết ơn chị Hà, anh Quý vì đã không ngại đường xa đi chơi với chúng tôi. Tôi biết ơn mọi người vì đã dành thời gian cho nhau. Tôi biết ơn mọi người nhiều như này này.
Cuộc “dạo chơi” tối đó đã kết thúc, nhưng những kỷ niệm và cảm xúc vẫn còn đọng lại trong tôi. Đã 135 ngày kể từ khi chúng tôi không gặp nhau, và hôm nay tôi mới có hứng kể lại những khoảnh khắc đáng nhớ ấy.

0 comments:
Đăng nhận xét