LỜI CHƯA NÓI Ở BẾN XE
Dưới bầu trời Hà Nội, tôi đứng đợi xe buýt, quan sát dòng người tấp nập như một trò chơi của cuộc sống vật chất. Trong đám đông, có biết bao gương mặt xinh đẹp, nhưng ánh mắt tôi lại chỉ dừng lại ở bạn nữ nhỏ nhắn kia, một sinh viên của Đại học Sư phạm Hà Nội. Bạn ấy không đeo khẩu trang, đôi môi được tô điểm bằng sắc son đỏ rực, toát lên vẻ cá tính, độc lập và quan trọng hơn hết, bạn nữ thật sự cuốn hút.
Trong đầu tôi, một kịch bản đã sẵn sàng: “Hey bạn nữ, 8h30 ngày 23/3 này, tôi sẽ có mặt ở trường bạn để thi chạy. Mong bạn sẽ đến cổ vũ. Nếu tôi giành chiến thắng, tôi sẽ chia sẻ niềm vui với bạn.” Tâm trạng tôi lúc đó tràn ngập niềm hân hoan, hứng khởi, nhưng rồi… tôi lại không thể thốt lên lời nào. Thật là tự ti!
Giữa dòng người đông đúc, không
phải ngẫu nhiên mà bạn nữ ấy liên tục ngoái nhìn về phía sau, và đôi mắt long lanh
ấy luôn tìm kiếm tôi. Bạn ấy cũng để ý đến tôi! Bạn ấy cũng đang chờ đợi một
cuộc trò chuyện. Ôi, sự tiếc nuối dâng trào trong tôi…
Khi xe buýt số 49 chuẩn bị đến,
tôi biết rằng đó có thể là cơ hội cuối cùng. Tôi tiến lại gần bạn ấy, thậm chí
còn nghiêng đầu về phía bạn, nhưng… tôi lại không thể mở miệng. Tại sao chỉ mất
mười giây để nói, nhưng tôi lại không làm được? Khi đã lên xe, tôi cảm thấy hối
tiếc đến tận cùng lòng. Tôi thậm chí muốn xuống xe ngay lập tức, nhưng cửa đã
đóng, và khi xe bắt đầu di chuyển, tôi tìm kiếm bạn ấy trong vô vọng và… bạn nữ ấy
đã biến mất khỏi tầm mắt. Nếu như tôi nhớ lại những kiến thức từ cuốn “Tri thức
gốc”, chắc chắn tôi đã dũng cảm mở lời. Bây giờ, tôi chỉ còn lại sự tiếc nuối.
Tôi kể lại câu chuyện này để nhấn
mạnh rằng, nếu như tôi đã mạnh mẽ hơn, có lẽ giờ đây tôi đã có thể kết bạn Zalo
với bạn nữ ấy, và có thể, một mối quan hệ mới đã bắt đầu.
Và giờ đây, tôi vẫn không ngừng
nghĩ về việc vào thứ Năm tuần sau, tôi sẽ lại đứng ở bến xe đó, hy vọng gặp lại bạn nữ ấy, vào đúng khung giờ ấy.


.jpg)

0 comments:
Đăng nhận xét